TIN MỚI!

Đọc nhanh >>

Còn quyền lợi của nông dân thì sao?

Nghe:
Tại buổi làm việc với doanh nghiệp và người chăn nuôi ở tỉnh Hưng Yên vào tuần trước, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN&PTNT) Nguyễn Xuân Cường đã chỉ đạo “các trang trại, công ty tuyệt đối không được xuất khẩu lợn tiểu ngạch sang Trung Quốc(1).

 				Vấn đề của thị trường thì luôn có công cụ thị trường để giải quyết. Ảnh minh họa Thành Hoa.
Vấn đề của thị trường thì luôn có công cụ thị trường để giải quyết. Ảnh minh họa Thành Hoa.

Chưa biết lệnh cấm này có được thực thi hay không, bởi theo Luật Ban hành các văn bản quy phạm pháp luật 2015, các bộ, ngành muốn đưa ra quy định để thực hiện chức năng quản lý nhà nước của mình thì phải ban hành thông tư. Và thông tư thì không thể ban hành một cách bất chợt như vậy. Hơn nữa, xuất khẩu tiểu ngạch cũng không phải lĩnh vực quản lý của Bộ NN&PTNT.

Tuy vậy, chỉ cần cơ quan thú y trực thuộc bộ, vì chỉ đạo trên của Bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường, mà ngưng cấp giấy chứng nhận kiểm dịch thì việc xuất khẩu tiểu ngạch heo lập tức bị ngưng trệ.

Câu chuyện trên một lần nữa cho thấy doanh nghiệp vẫn chưa thể thoát khỏi mối lo về tính ổn định của môi trường pháp lý, do những quy định hay những chỉ đạo điều hành được đưa ra một cách bất chợt từ các bộ, ngành và địa phương, trong đó có không ít quy định được ban hành trái luật.

Tình trạng này diễn ra khá phổ biến. Năm 2017, Bộ Tư pháp phát hiện tới 5.639 văn bản do các bộ, ngành và địa phương ban hành trái luật. Trong đó, có 574 văn bản không phải văn bản quy phạm pháp luật nhưng lại chứa nội dung quy phạm pháp luật; 1.236 văn bản ban hành trái thẩm quyền.

Trở lại chuyện cấm các trang trại và doanh nghiệp xuất khẩu heo tiểu ngạch sang Trung Quốc. Bộ NN&PTNT muốn ngừng việc xuất khẩu để hạ nhiệt giá cả. Nhưng việc dùng mệnh lệnh hành chính để giải quyết một vấn đề thuần túy về quy luật thị trường thì e là không ổn, nhất là khi quyết định được đưa ra mà chưa cân nhắc một cách thấu đáo lợi ích của các bên cũng như lợi ích chung của nền kinh tế.

Vấn đề của thị trường thì luôn có công cụ thị trường để giải quyết. Các biện pháp hành chính chỉ có thể là giải pháp khi không còn bất kỳ một công cụ kinh tế nào có thể đưa ra áp dụng.

Ngoài ra, việc bình ổn giá cả một mặt hàng nào đó cũng cần tính đến lợi ích của cả người bán lẫn người mua thì mới có phát triển bền vững.

Chính sách quản lý, điều hành giá cả hiện nay dường như nghiêng về quyền lợi của người mua nhiều hơn là người sản xuất. Ngành nông nghiệp là một ví dụ. Mỗi lần có mặt hàng thực phẩm nào đó lên giá mạnh, cơ quan chức năng thường có phản ứng khá nhanh để hạ nhiệt. Một số địa phương còn lập ra các quỹ bình ổn để ổn định giá cả thị trường. Nhưng lại chẳng có quỹ nào để giúp người nông dân bình ổn giá nguyên liệu đầu vào và phản ứng của chính quyền khi có một mặt hàng nông sản nào đó rớt giá cũng khá mờ nhạt (có lẽ là trừ mặt hàng lúa gạo).

Việc Bộ trưởng Bộ NN&PTNT muốn cấm xuất khẩu để hạ nhiệt giá thịt heo chắc hẳn làm nhiều người chăn nuôi thấy chạnh lòng, bởi trong 10 năm qua giá thịt heo “ổn định” đến mức người chăn nuôi khốn khó. Hiện tại, dù đang sốt nhưng giá heo hơi cũng không cao hơn thời điểm cuối năm 2010. Trong khi đó, giá thức ăn chăn nuôi thì không được ổn định như vậy. Không biết Bộ NN&PTNT có nghĩ đến điều này không?

(1)https://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/thi-truong/bo-truong-nguyen-xuan-cuong-khong-duoc-xuat-khau-lon-sang-trung-quoc-578026.html

Thời báo Kinh tế Sài Gòn